Chương 02

Có chânA−AA+Không chânA−AA+Dễ đọcA−AA+

← Chương trước · Mục lục · Chương sau →

Cảm giác… cực kì kinh ngạc.

Đau đớn không vẫn chưa đủ diễn tả.

Tuy nhiên, Fate hành động như bình thường, cô ấy đến trước mặt cô, cúi xuống, nhặt chiếc cốc lên, thậm chí còn lau mũi giày cho cô bằng một chiếc khăn tay.

“Cậu có sao không?” Sau khi đứng dậy, Fate nhìn cô lo lắng. Kể cả với Nanoha… không, với bất kì ai, vẻ ngoài này cũng là không thể tưởng tượng nổi, nhưng vẫn là thứ mà cô sẽ nhìn không rời mắt.

Fate không biết rằng, Fate ở thế giới của Nanoha có rất nhiều đêm mất ngủ. Sau sự kiện Nôi thánh, cơ thể cô vẫn liên tục bị dày vò, nhưng tới cuối cùng Nanoha sẽ luôn lại nhìn thấy khuôn mặt của cậu ấy, nhìn như thể luôn ở bên cô dù ở nơi đâu.

Cô chưa bao giờ nghi ngờ điều này, đặc biệt khi giờ họ đã là người yêu. Bất chấp mọi hoàn cảnh, cô luôn cho rằng Fate-chan sẽ luôn ở bên mình, giống như lời thề trao Fate cô vẫn nói thầm trong tim.

Kể cả khi cơ thể đã không còn nguyên vẹn.

“Tôi xin lỗi, đột ngột quá… khiến cậu sợ rồi?”

Nanoha siết nắm đấm và nhìn cậu ấy một lúc. Fate nhìn Hayate oán trách, như muốn hỏi có phải cậu ấy đã nói quá nhiều rồi không.

Đô đốc chỉ nhìn lại, bởi vì đến kẻ ngu ngốc nhất cũng thấy Nanoha lay động không phải vì những gì cô đã kể, mà là bởi đứng trước mặt cậu ấy đây, là “định mệnh” đã vụn vỡ.

“…Fate, chan…” Nanoha rốt cuộc cũng mở miệng, khi Fate nhìn cô một lần nữa, cô vô thức giơ tay lên, chạm đầu ngón tay vào chiếc bịt mắt đen và phần da mặt lộ ra đầy sẹo. “Làm sao lại…”

“Đã xảy ra rất nhiều chuyện.” Fate cười với Nanoha, vẫn dùng thái độ dịu dàng và thoải mái, nhưng cô đột ngột lùi lại một bước và cắt đứt đụng chạm. “Đừng lo, đó là vết thương cũ rồi, không còn đau nữa.”

Nanoha đã không chỉ chạm vào làn da lạ lẫm mà còn cả sự lạnh lùng.

Như cái chết vậy,

“Nói đến ‘nhiều chuyện”, Hayate lên tiếng phá vỡ bầu không khí căng thẳng với sự thờ ơ như mọi khi, nhưng thực chất luôn để che giấu cảm xúc, “Prometheus thế nào rồi?”

“Các thủy thủ đoàn vẫn đang nghỉ ngơi một vài ngày. Hiện tại chưa có vấn đề gì cả, nhưng tớ rất cảm kích nếu thuốc men tiếp tế có thể đến sớm.”

“Tớ đã dặn đi dặn lại đây là chuyện quan trọng nhất rồi… Tớ sẽ nhắc lại với tổng cục sau.”

Nanoha yên lặng nghe cuộc đối thoại giữa Fate và Hayate, cô suy đoán rằng Prometheus là tên của một con tàu.

Cái tên có lẽ lấy cảm hứng từ thần thoại Hy Lạp của Trái Đất.

Vì lợi ích của nhân loại, vị thần khổng lồ Prometheus đã ăn cắp ngọn lửa của Zeus và mang cho họ một tương lai tươi sáng, để họ không còn sợ hãi bóng đêm và thêm phát triển văn hóa. Nhưng một hành động tốt như vậy đã khiến ông bị những vị thần trên đỉnh Olympus trừng phạt. Mỗi ngày, một con quạ sẽ tới ăn nội tạng của ông, khiến ông chịu đựng sự giày võ vĩnh viễn không có hồi kết.

“Vì trái tim của ngươi dành cho con người, nên ta sẽ lấy nó đi.”

Thần thánh đã có sự trừng phạt kinh khủng như vậy với Prometheus.

Có thể thấy rằng người đã đặt tên cho con tàu đó, nếu không phải đến từ Trái đất thì cũng rất quen thuộc với văn hóa nơi này.

Hayate đọc được suy nghĩ của Nanoha và giải thích cho cô với một nụ cười, “Nanoha-chan. Prometheus là tàu chiến xây dựng bởi Fate-chan và Hải quân không gian. Nó bảo vệ chúng tớ như một pháo đài bay vậy. Trung tá T. Harlaown nổi tiếng lắm.”

“Cũng nhờ sự giúp đỡ của cậu, Hayate.” Môi Fate vẫn giữ nụ cười, cậu ấy vẫn như vậy từ khi xuất hiện, bình thản, lịch sự… xa lạ.

Không ai nói thêm rằng Prometheus đã từng chỉ là một con tàu bí mật dùng để truy lùng kẻ thù và nhiệm vụ chính là mang sĩ quan đào tạo Takamachi trở về. Sau khi nhiệm vụ thất bại, Fate đã thay cho vị trí của người thuyền trưởng đã chết. Trong bối cảnh rối ren, phải mất một năm để tân trang và cải tiến nó thành tàu chiến như ngày hôm nay.

Không ai sẽ nói với Nanoha rằng, người thuyền trưởng đã chết đó là con trai cả của nhà Harlaown.

Không ai sẽ nói, nhưng sự thất ấy vẫn vang vọng trong đáy lòng Nanoha.

Cô nhìn sang Vivio đang đứng im lặng ở một bên, đối phương liếc cô lạnh lẽo. “Nên tôi đã nói chuyện này không liên quan tới cô. Cô không cần phải liên quan đến thế giới này. Hơn nữa cô cũng không có tư cách chạm vào Fate-mama như vừa rồi.”

Thái độ này của cô con gái đã đi xa quá khỏi cái gọi là tuổi trẻ nổi loạn. Sau khi thuyết minh xong “tình báo” của mình, cô cũng cắt luôn kênh truyền âm. 

“Dù sao thì ~ lúc nãy tớ được gọi, giờ phải đi có việc ngay. Trung tá Fate và Trung úy Takamachi, hai người cũng đã rõ, chúng ta chỉ mới chiến thắng trở về, nên những ngày nghỉ ngơi hãy ở lại đây nhé?” Hayate nói trong khi đi đến lối ra và không quên nhìn lại trước khi mở cửa. “Chuyện của Nanoha-chan để cho hai người là phù hợp nhất, đúng không?”

“Tớ hiểu rồi.” Fate đáp lại cẩn thận, nhưng Vivio rõ ràng không vui.

Sau khi Hayate rời đi, Fate cười. “Chúng ta cùng ngồi xuống trước nhé?”

Cô vẫy sang Vivio, và Nanoha thấy thái độ của Vivio thay đổi ngay lập tức, con bé từ dáng vẻ cảnh giác về thư giãn hơn khi ngồi xuống cạnh Fate.

Đây là lần đầu tiên khi nhìn hai người này, cô có cảm giác mình không có tư cách ngồi cạnh họ.

Buộc phải chọn ghế đối diện, cô ngồi xuống, nhìn Fate mở ra một vài màn hình, bàn tay nhanh nhẹn lướt trên bàn phím.

“Cái đó…”

“Cậu có thắc mắc gì à?”

“Tay cậu…”

“À, cái này.” Fate ngưng lại và chạm vào bàn tay máy. “Xin lỗi đã khiến cậu không thoải mái. Vì sau trận chiến trước, Hayate đã lệnh đến đây ngay, nên tớ không có thời gian ghép lại da.”

Nghe lời giải thích, khóe miệng Vivio giật giật. “Fate-mama. không phải là vì trên tiền tuyến lúc nào cũng bị thương làm thay đi thay lại cũng vô dụng nên mẹ mới không đắp da vào sao?”

“… À…” Lời nói dối trắng bị cô con gái lật tẩy ngay tại chỗ khiến Fate xấu hổ, không biết làm sao để tiếp tục.

Nanoha thì thào. “Vết thương có phải… tớ..?”

“Không, đừng lo.” Fate lắc đầu và gõ lên màn hình bằng cả hai tay, quay câu chuyện lại về hướng thoải mái hơn cho ba người. “Ở đây không có thế giới #102, nhưng nếu biết chính xác tên gọi và tọa độ, việc tìm kiếm sẽ dễ dàng hơn. Cậu có thể giải thích toàn bộ được không?”

Thấy chủ đề đã thay đổi, Nanoha cũng vào công việc và bắt đầu giải thích về nhiệm vụ được giao của cô, rồi chuyện tìm tảng đá và về sau, nhưng thế không có nghĩa là cô từ bỏ chủ đề trước.

“Tớ không nhớ tọa độ chính xác, nhưng nếu là xấp xỉ thì…”

“Nhờ cậu.” Fate di chuyển màn hình về phía Nanoha, cho phép cô chuyển kênh và nhập số. 

Nanoha cau mặt tìm kiếm trên màn hình một lúc. “Có lẽ là gần chỗ này…”

Fate cân nhắc thông tin về khu vực được chỉ. “Những tảng đá đó nghĩa là gì?”

“Tớ không biết, lời kể của người dân không thống nhất.”

“Có vẻ như ý nghĩa của chúng cũng sẽ nằm trong mục tiêu điều tra.” Sau khi gửi ra vài mệnh lệnh, Fate không nhìn lên Nanoha, chỉ chăm chú vào màn hình. “Nếu tảng đá đó có thể mang bất kì ai đến một thế giới khác thì tớ sợ chuyện này không thể cho người khác biết.”

“Tại sao?”

“Ví dụ, nếu có một kẻ cực mạnh nhưng lại có dã tâm đến thế giới khác thì sao?”

“Có thể sẽ khơi mào một cuộc chiến khác? Như ở thế giới này?” Nanoha nói với một chút bất mãn. “Nếu kẻ đó tới, bọn tớ sẽ đánh trả.” 

Nếu điều tương tự có thể giúp bắt được kẻ đang đeo Vương Giới của thế giới này thì…

“Dù thế nào cũng sẽ chỉ thêm rắc rối cho thế giới này thôi.” Fate thở dài. “Ở đây đã có đủ vấn đề rồi, bọn tớ không có thời gian rảnh giải quyết những chuyện khác.”

Cô cúi đầu và tay tiếp tục làm việc.

“Việc điều tra sẽ mất thời gian. Vì cậu đang làm dở nhiệm vụ được vài ngày nên chắc đã rất mệt rồi. Bác sĩ Shamal báo báo về tình trạng suy kiệt và đau đầu của cậu.” Fate nhìn sang cô con gái ngồi bên. “Vivio, đưa khách về nghỉ ngơi trước, vấn đề an toàn tạm giao cho con.”

“Ơ, tại sao-”

“Nào Vivio,” giọng nói thể hiện sự gay gắt hiếm thấy, “Chúng ta vừa trở lại từ chiến trường và đều cần nghỉ ngơi.”

….Khách?

Vivio đáp lại lúng túng, còn Nanoha không có tâm trạng nghe tiếp, cô chỉ siết lấy váy, cố gắng không để lộ cảm xúc.

Fate-chan vẻ bề ngoài nhìn vẫn ấm áp, thân thiện và đầy cảm thông, nhưng trong ngôn ngữ cùng hành động của cậu ấy với Nanoha mang sự khác biệt phảng phất. Có một bức tường xã giao hoàn hảo ngăn cách hai người họ.

Dù chỉ ở trong tầm với, cậu ấy còn ở xa hơn Fate-chan ở thế giới kia.

…Fate-chan. Cô nghĩ về người bạn thân nhất, cũng là người yêu của mình, Nanoha không thể không lo lắng. Giờ Fate-chan chắc chắn đang rất cuống.

“Cô nghe Trung tá nói gì rồi đấy.” Sau khi quay về phía cô, Vivio, người đang rất bất mãn, đến đứng cạnh cô. “Đi thôi, tôi sẽ hộ tống đến phòng.”

Nanoha hít một hơi thật sâu. Có rất nhiều thứ còn chưa rõ, cô chỉ có thể nghe theo sắp xếp của họ. Rất lâu rồi cô không thấy bất lực như vậy.

“Sau khi thu thập đủ thông tin và Hayate trở về, chúng ta sẽ gặp nhau và thảo luận chi tiết.” Mắt Fate luôn nhìn xuống chữ trên màn hình. Từ góc này, cô chỉ có thể thấy cậu ấy qua lớp băng che mắt. Phần nửa mặt bên trái không cảm xúc.

“…Còn cậu thì sao?”

Sau khi Nanoha đứng dậy, cô đột ngột đặt câu hỏi lại và cuối cùng cũng khiến Fate chú ý.

“Cậu cần nghỉ ngơi, Fate-chan.” Cô nhận ra mỗi khi cô gọi cái tên đó, Vivio sẽ siết nắm đấm và cứng người.

Sau một lúc, Fate nhìn lại và cười mỉm. “Cảm ơn đã lo lắng. Tớ sẽ dành thời gian để nghỉ.”

Câu trả lời của cậu ấy, thái độ của cậu ấy như lôi từ sách giáo khoa ra.

Với mọi người đối đãi như nhau, gần như không có sự thiên vị.

Năm 11 tuổi, Nanoha bị đánh gục, làm ảnh hưởng đến bài kiểm tra đầu vào hành pháp giả của Fate. Cô đã từng nói vì Fate rất dịu dàng và nhạy cảm, nỗi đau của người khác đối với Fate còn đau gấp đôi, rồi Fate đã đáp: Nanoha không phải là “người khác”.

Nanoha là Nanoha, không phải “người khác”.

Suốt nhiều năm, Fate-chan luôn để Nanoha hiểu và cảm nhận được tình cảm này.

Giờ…

Nhưng với Trung tá Fate của thế giới này, Takamachi Nanoha thực sự… là “người khác.”

Không ai thấy rằng sau khi Fate chỉ còn lại một mình trong văn phòng, cô rã rời dựa người vào lưng ghế sofa.

Xoa mặt bằng một tay và cắn môi dưới thật chặt để nước mắt không rơi.

***

“Mặt cô cứ như con cún bị bỏ rơi vậy.” Sau khi rời khỏi văn phòng, cô và Vivio đi dọc hành lang. Con bé đột nhiên nói, “Buồn cười lắm.”

Nanoha không nghe nổi giọng mỉa mai cay đắng, cô khẽ cau mặt. “Không có gì buồn cười cả.”

“Nếu ở vị trí của chúng tôi, cô sẽ biết tại sao nó buồn cười.” Vivio nhìn về phía trước, bỏ lại cho cô khuôn mặt nhìn từ bên không cảm xúc.

Nén không thở dài, Nanoha tập trung vào xung quanh mình. Giờ, đứng bên cạnh con bé ở hình dạng này, cô thấy nó cao hơn cô một chút. Không chỉ vậy, mặt nó còn trắng bệch và bước chân không uyển chuyển như một pháp sư khỏe mạnh nên có.

Cô nhớ rằng Vivio và Fate chỉ vừa trở về từ một trận chiến, con bé cũng đã duy trì trạng thái này suốt 8 tháng.

“Vivio.” Nanoha mở lời. “Con cũng ở trên tiền tuyến đúng không?”

Vivio nhìn cô nghi ngờ. “Thế thì sao?”

“Con đã giết người rồi à?”

“…” Đồng tử Vivio ngay lập tức giãn to thể hiện cảm xúc dữ dội, nhưng vẻ mặt thêm lạnh lùng. “Chúng tôi đã giết người.”

Chúng tôi. Vivio không chỉ nói đến mình hay Fate-mama, mà còn cả Takamachi Nanoha của thế giới này.

Nanoha giữ giọng bình tĩnh và hỏi tiếp. “Có đáng không? Làm những chuyện này, rất nhiều những chuyện này, có đáng không?”

Con chỉ là một đứa trẻ mười tuổi thôi mà.

“Miễn là cuộc chiến kết thúc, mọi sự hi sinh đều xứng đáng.” Vivio bước lên trước mặt Nanoha.

“Ai đã dạy con? Fate-mama ư?” Nanoha tiếp tục truy hỏi, gương mặt tràn đầy vẻ kiên quyết. 

“Không cần ai dạy tôi cả.” Vivio siết nắm đấm một lần nữa, từ đằng sau lưng có thể thấy vai con bé đang run rẩy. “Đây là điều tôi tự thấy bằng chính mắt mình.”

Con bé cứng đầu hơn cô tưởng tượng. Nanoha nghĩ đã đến lúc đổi chủ đề, đến đây là đủ rồi.

“Con cần thoát khỏi hình dạng này và để cơ thể nghỉ ngơi đi.”

“Tôi không cần cô nói tôi làm gì cả!” Không chịu được nữa, Vivio phản ứng lại khó chịu. “Cô không phải mẹ tôi, đừng coi tôi là đứa trẻ nữa!”

Đột nhiên, Nanoha nắm lấy vai con bé và đẩy nó vào tường.

Trong con tàu ngập ánh sáng xanh lạnh, đôi mắt màu xanh biếc hơi ngả tím ấy ánh lên một tia quang huy u tối đến kỳ lạ.

“Con hành xử như một đứa trẻ con, mẹ sẽ đối xử với con như với một đứa trẻ con!” 

Động tác kẹp của cô có sử dụng ma lực mang màu sắc khiến Vivio đau đớn, phía đằng sau đầu đập vào tường cũng đau nhức.

“Nếu không cần nghỉ, con đáng lẽ có thể đánh gục mẹ rồi, phải không…‘Bệ hạ?” Giọng khiêu khích nghe du dương và thoải mái, nhưng tác động vô cùng mạnh. Vivio nghiến răng, mắt đầy giận dữ và tổn thương. Một luồng sáng nhiều màu bộc phát ra khắp cơ thể con bé khiến cô kinh ngạc.

Vào phút cuối, vòng tròn ma pháp màu hồng bật mở, vừa kịp bảo vệ cô khỏi gãy xương vì đập vào tường.

“Tôi có thể đánh gục cô bất cứ khi nào tôi muốn!” Vivio thở gấp, hai tay bám lên tường để đỡ cơ thể. Miệng thì nói vậy nhưng rõ ràng rất bất ổn. “Tôi đáng lẽ, tôi đáng lẽ phải là kẻ… đánh bại cô! Nếu như thế Fate-mama đã không phải…!”

Trán Nanoha đổ mồ hôi khi nghe người khác nói điều cô không hiểu. Vừa lúc, có vài người ở hai đầu hành lang chạy lại kiểm tra tình hình, vẻ mặt của họ là cả sợ hãi và ghê tởm.

Vivio chỉ vừa đủ đứng thẳng dậy và vẫy về phía họ. “Không có gì đâu, mọi người lùi lại đi.”

“Nhưng Trung úy Takamachi-”

“Cô ta là khách của Đô đốc Yagami, các anh phải nhớ.” Vivio quát lui bọn họ, nhưng cũng là nhắc lại mệnh lệnh: không được ra tay với Nanoha. 

Nếu Nanoha muốn bình phẩm, cô sẽ nói cô con gái chỉ huy cấp dưới quả thực khá hiệu quả. Dù là ai đã dạy con bé thì họ cũng đã làm rất tốt.

Sau khi đám người tản ra, vẻ thách thức của Vivio lại đến.

“Tôi đã chứng tỏ mình không cần cô khuyên nhủ. Giờ thì làm ơn làm một vị khách biết điều đi.”

“… Mẹ hiểu rồi.” Nanoha cho hai tay ra sau lưng, môi cô cười như thể vừa rồi không có chuyện gì xảy ra. “Cảm ơn vì đã bảo vệ, Trung úy Takamachi.”

Vivio cắn môi dưới và biết đối phương chỉ đang chơi đùa với mình, nhưng cô sẽ không bao giờ thừa nhận điều đó.

A, Nanoha nghĩ, đó là thói quen của Fate mỗi khi cậu ấy đau khổ.

Vài phút sau, cô được đưa tới phòng, nhận thẻ ID và mật khẩu riêng, còn Vivio không thể đợi được rời khỏi cô thêm nữa, con bé quay đầu và ngay lập tức bỏ đi.

Tuy nhiên, nhớ lại lúc nãy, cô dừng lại và nói, “Nếu cô muốn đi đâu, hãy liên lạc với tôi trước. Đừng đi lang thang trên tàu một mình. Tôi không biết có bao nhiêu người ở đây sẽ sẵn sàng kháng lệnh mà tự tay “kết thúc” cô một lần nữa đâu. Nếu tôi là cô, tôi sẽ không để họ có cơ hội.”

“…Mẹ nghĩ mẹ biết rồi.” Nanoha thì thầm.

“Vậy hãy nhớ lấy.” Sau đó, Vivio bỏ đi.

Nanoha ngồi lên giường, người dựa vào tường, muốn xuôi đi tâm trạng hỗn loạn nhưng không thể. Cô co chân, ôm hai đầu gối và vùi mặt vào cánh tay.

Những người cô đã gặp trên đường tới đây, ánh mắt của họ, đã thể hiện sự thật rõ ràng hơn hàng nghìn từ ngữ có thể, chỉ có căm thù và căm thù, nhiều người trong số họ còn trẻ hơn cả cô.

Trong chuyện như thế này, không có ranh giới mờ nhạt nào cả.

Dù sao, đến cả con gái cô còn không thể tha thứ cho cô.

… Cô thấy rất mệt mỏi.

Không chỉ vì kiệt sức bởi nhiệm vụ trước hay cuộc gặp mặt với thế giới này, mà còn cả bi kịch sâu sắc và phức tạp của nó.

Rõ ràng, nhưng người ở đây… bao gồm Hayate-chan, Fate-chan và Vivio, chỉ muốn đứa rắc rối là cô biến đi ngay lập tức, họ sẽ không để cô can thiệp vào bất cứ chuyện gì.

Những lý do mà mỗi người trong họ ôm giữ, sự dịu dàng và bi thương của họ, với Nanoha, lại mâu thuẫn thay, trở thành một thứ lạnh lùng tàn nhẫn.

Takamachi Nanoha ở đây, chỉ là “người khác.”

Mình không thể làm gì sao?

Không ai cần.

Cô cảm thấy rất bé nhỏ như ngày đó.

***

Nanoha ngủ từ lúc nào? Cô không rõ, nhưng khi tỉnh dậy bởi tiếng chuông liên lạc, thời gian đã là hai tiếng sau.

Vivio sẽ tới đưa cô tới phòng họp, Nanoha để ý con bé nhìn còn hốc hác hơn trước.

Trong phòng, ngoài Hayate-chan và Fate-chan còn có cả bác sĩ Shamal, Reinforce và ba người bạn cũ là phụ tá cho đề đốc từ hồi đội 6 còn tồn tại. Họ nhìn Nanoha, không như những người người lạ khác, họ đều tỏ ra trân trọng và buồn bã, không có sự thù địch nào cả. Thế nhưng lần này, là chính Nanoha cảm thấy không có mặt mũi nào nhìn lại họ.

Vẫn là Hayate nhỏ bé đứng ở phía trước, giải thích ngắn gọn cho họ về cách tìm tảng đá và những sự giúp đỡ bí mật cho cô khi ở trên tàu. Điều quan trọng nhất là vấn đề an toàn, họ đảm bảo sẽ có mặt để giữ ổn định tinh thần của các thành viên cục quản lý..

Càng nghe, Nanoha càng cảm thấy mình đang làm phiền rất nhiều người.

Sau khi giao xong nhiệm vụ, cuộc họp giải lao, Hayate hỏi về tình hình của Nanoha. Nhận được một cái gật đầu của cô, cậu ấy nhanh chóng di chuyển tới nơi cần mình.

Fate thì ngay khi cuộc họp kết thúc đã bị tổng cục gọi về, đến một câu cũng không kịp nói với Nanoha.

Cô muốn nói với cậu ấy hãy chăm sóc Vivio. Nếu Vivio không nghe lời Nanoha, thì chắc ít nhất cũng sẽ nghe Fate-mama chứ? Nhưng khi nhìn lên cô chỉ còn thấy bóng lưng màu đen biến mất trong đám đông.

Trên đường trở về khoang phòng lần thứ hai, Vivio khá im lặng, bất kể Nanoha nói gì, con bé dường như đến cả sức để nổi giận cũng không còn.

Nanoha thở dài. Đành vậy thôi. Tuy cách này có hơi liều lĩnh, nhưng để đối phó với kẻ không biết trân trọng thân thể mình, cô chỉ còn cách khiến con bé hoàn toàn mất đi chỗ để gắng gượng ra vẻ.

“Mẹ muốn đi thăm tàu.” Nanoha dừng bước, đột ngột tuyên bố.

“Sao cơ?” Vivio tưởng mình nghe nhầm.

“Mẹ nói là mẹ muốn đi thăm con tàu này.”

“…Cô nghĩ mình là khách du lịch sao?”

“Mẹ sẽ phải ở đây một thời gian, mẹ muốn biết thêm về chỗ ở của mình.”

Vivio nghĩ cô đang định giở trò nên nói khó chịu. “Tôi sẽ đi chụp ảnh, cô có thể xem sau khi về phòng.”

“Mẹ muốn đích thân xem.” Nanoha xoay người và đi về hướng ngược lại.

Vivio nhanh chóng bắt lấy tay cô, “Cô bị điên à? Tôi đã nói là trên con tàu này…”

“Có rất nhiều người muốn lấy mạng mẹ. Mẹ nhớ rồi.” Nanoha đáp thờ ơ. “Nên nếu con không đi cùng mẹ, mẹ không chắc sẽ sống sót trở về được đâu.”

Dễ dàng giằng ra, Nanoha tiếp tục đi về trước, một vài giây sau, Vivio nghiến răng đi theo.

Đuôi mắt lặng lẽ quan sát con bé đang ấm ức trong lòng, đáy lòng cô bất giác tràn ngập thương yêu.

Vẫn còn là một đứa trẻ mà, đâu biết người lớn có thể xảo quyệt và ti tiện đến mức nào.

Sau đó, dù Vivio không phải là một hướng dẫn viên có trách nhiệm cho lắm vì con bé không giới thiệu từng phòng họ đến, nhưng vì đã quen với Asura, cô cũng không cần phải nghe thuyết minh về cấu trúc cốt yếu của con tàu này.

Dù thấy không có gì quá đặc biệt, cô vẫn có thể đoán đây là một trong những con tàu chủ lực, so với tàu cấp LX còn to hơn rất nhiều, đội ngũ cũng vô cùng tinh nhuệ.

Công việc huấn luyện khiến cô rất có hứng thú tới trang bị vũ khí và súng ống của con tàu này, đặc biệt là khi ở hai chỗ này lâu, sắc mặt Vivio càng ngày càng xấu, không chỉ vì tâm trạng mà còn vì áp lực lên cơ thể.

… Cũng gần đủ rồi nhỉ.

Sau khi đã thỏa mãn tò mò, Nanoha nhìn con bé dửng dưng.

“Con có thể đưa mẹ đến nơi nghiên cứu vũ khí được không?”

“Cái gì?” Vivio chỉ vừa đủ sức để trả lời yếu ớt.

“Nơi nghiên cứu vũ khí, ở đây chắc chắn phải có chứ.” Bất kì con tàu chiến nào cũng sẽ có một nơi như vậy. Những gì được làm ở đó sẽ là chìa khóa của một trận chiến… hoặc cả một cuộc chiến.

Vì vậy, ở đó chắc chắn có cả những thông tin chính xác nhất về kẻ thù, về lực lượng của chúng và cả phân tích thực địa.

Vivio nhìn cô nghiêm túc. “Sao cô lại muốn tới đó?”

“Có thể mẹ sẽ giúp được gì đó.” Điều này với Nanoha là đúng. “Mẹ không có Raising Heart, nhưng mẹ vẫn có kiến thức. Nếu là trong chuyện chiến đấu, mẹ có thể giúp đỡ.”

“Cô có biết mình đang làm gì không… Nếu cô tham gia vào, kẻ thù sẽ thua… nhưng sinh mạng sẽ bị cướp đi, tất cả sẽ đổ lên đầu cô đấy!”

“Mẹ biết.” Nanoha siết nắm đấm. Nhưng đây là quyết định của cô. Cô hiểu chiến tranh kết thúc là điều tốt nhất cho tất cả bọn họ.

“Nếu biết cô đã không nói thế!”

Nanoha cười thoải mái. “Không phải con đã nói chỉ cần chiến tranh kết thúc, mọi sự hi sinh đều là cần thiết ư.”

“Đó là ở thế giới của chúng tôi!” Vivio siết lấy ngực bằng một tay, cơ thể con bé đã rất yếu rồi. Cảm giác bất ổn khiến nó ngày càng khó kiểm soát sức mạnh. “Cô không thuộc về đây, cô không cần phải làm những thứ giống như chúng tôi. Fate-mama nói rồi, cô sẽ được về nhà sớm, cô sẽ quay lại thế giới không phải giết chóc đó.. nên… nên-!”

“Mẹ sẽ không đứng nhìn mọi người hi sinh mà không làm gì cả.”

“Mẹ không thể, không thể giết người nữa!” Vivio đang coi người đứng trước mặt mình là Takamachi Nanoha của thế giới này, hai mắt đỏ lên và cô bé khóc toáng như một đứa trẻ. “Không! Con không thể để mẹ làm thế nữa! Không được!”

“Vivio..” Nanoha cẩn thận tiến lại gần, giọng nhẹ nhàng. “Con đang nghĩ cho mẹ, đúng là đứa trẻ ngoan.”

“Bởi vì chúng ta là người của Cục Quản lý!” Vivio ôm hai tay lên đầu và nói. “Chúng ta muốn giúp người khác, dù họ ở đâu, chúng ta không dùng pháp thuật để làm hại họ!”

“Fate-mama bảo con vậy à?” Nanoha tiếp tục thì thầm dịu dàng. “Mẹ ấy nói đúng, sức mạnh của chúng ta là để chiến thắng nỗi đau, không phải để tổn thương.”

“Không…”

“Vivio?”

“Không! Không phải Fate-mama! Là mẹ đấy! Là mẹ đã dạy con như thế!” Vivio quỵ xuống sàn nhà, nước mắt giàn dụa, ánh ma lực nhiều màu sắc tỏa ra từ người. “Là Nanoha, Nanoha-mama đã nói! Dù chúng ta có buồn thế nào, chắc chắn sẽ có người còn bất hạnh hơn. Nếu chúng ta làm vì người khác, nếu chúng ta hợp sức, chúng ta có thể… có thể chấm dứt chuỗi bi kịch…”

Vậy nên, Vivio đã làm việc chăm chỉ.

Để giúp người khác, để kết thúc cuộc chiến, để chấm dứt bi kịch.

Nhưng, nhưng tại sao? 

Tại sao nước mắt của chính cô lại không dừng lại. 

Tại sao cô vẫn không thể thấy nụ cười mình muốn thấy nhất?

Đồng đội của cô chết đi mỗi ngày, đến mỗi đêm cô vẫn không chịu được mà chờ đợi một người sẽ không bao giờ trở về.

“Vivio sẽ mạnh mẽ, sẽ không thấy đau đớn và không khóc nữa.”

Vì mọi người.

Vì Fate-mama.

Vivio sẽ mạnh hơn, nhất định sẽ mạnh mẽ hơn.

Nếu không, nếu không-

…Mặt Nanoha đầy nước mắt.

Đứa trẻ đang khóc nấc trong suy sụp này.

Chỉ mới 10 tuổi mà đã phải gồng gánh trách nhiệm trong một thế giới cô không tưởng tượng nổi.

“Vivio!” Cô ôm lấy cô bé, luồng pháp lực dữ dội kích hoạt cơ chế tự bảo vệ, cắt lên má cô, tay cô và người cô.

“Hức, Nanoha-mama… Mama đã nói thế…! Nhưng, nhưng-”

“Vivio!” Nanoha nói to lên để truyền đạt cảm xúc của mình vào trái tim đứa trẻ. “Vì con nhớ những gì mẹ nói, con sẽ biết khi mẹ nói mạnh mẽ, ý mẹ không phải như thế này! Con đã hứa-”

“Cô không phải mẹ của Vivio!”

“Nhưng mẹ vẫn coi con là con của mẹ, mẹ vẫn lo cho con!” Nanoha nâng mặt Vivio lên, lấy ngón tay lau đi nước mắt. “Vivio, nghe này, mạnh mẽ thực sự là thừa nhận điểm yếu của mình! Chỉ khi con chấp nhận con yếu đuối, con mới có thể mạnh hơn nữa!”

Đừng xấu hổ vì sợ cô đơn. Đừng khóc vì bất lực.

Hãy chấp nhận tất cả chúng, và rồi, cùng với sức mạnh trong tay, tìm kiếm một con đường tới sự trưởng thành.

Chỉ có như vậy chúng ta mới có thể mạnh mẽ.

Nanoha ôm Vivio, nói những lời từ trái tim mà ở thế giới của mình cô chưa kịp nói.

Tiếng khóc của Vivio ngày càng nhỏ hơn. Cuối cùng, luồng sáng biến mất. Trước mặt cô giờ là một đứa trẻ 10 tuổi đang víu lấy tay áo cô, mặt giàn dụa nước mắt và ngủ say trong bộ đồng phục quá cỡ.

Nanoha ôm chặt con bé, nước mắt chảy ướt mái tóc vàng đậm. “Mẹ ở đây rồi, Vivio.”

***

“Sao lại như vậy?”

Nanoha quấn Vivio trong bộ đồng phục và mang về phòng y tế. Sau khi kiểm tra và chữa trị đầy đủ, Shamal đã nói chuyện với cô. Vì mục đích hoàn thiện khả năng của Sankt Kaiser, tim của Vivio đã được cấy ghép thẳng với một thánh tích.

Nanoha chắc chắn không chấp nhận được. Vivio đã đau đớn gào khóc trong Nôi Thánh thế nào cô vẫn còn nghe thấy rõ, sao bây giờ lại có chuyện này?!

“Thời gian đó rất khó khăn.” Dù nghe có lỗi, Shamal vẫn nói y như chủ nhân của mình. “Mọi người đều phải ra quyết định và làm điều cần thiết… để có sự hi sinh cần thiết.”

Đây là sự tự nguyện của Vivio.

Cùng sự đồng thuận của Testarossa-chan.

Không biết đáp lại thế nào; trong đầu bỗng chốc bị nhồi vào quá nhiều thông tin, khiến Nanoha khó lòng biểu đạt một cảm xúc rõ ràng.

Cô chỉ có thể ngồi trên chiếc ghế cạnh giường và nhìn khuôn mặt non trẻ của Vivio.

Vài phút sau, cô lí nhí hỏi, “Signum-san, Vita-chan, Zafira-san… không tham gia cuộc họp. Họ đâu cả rồi?”

“Signum đang ở trên tiền tuyến ở nơi khác… Những người còn lại đều đi cả rồi.”

Shamal trả lời.

“Những người còn lại”- Chỉ nghe vậy cũng khiến cô quặn thắt. Nanoha nhìn lên Shamal, chỉ để thấy chị ấy đã quay người đi ra khỏi phòng.

Không lâu sau, một bóng đen lao vào từ cửa.

Đồng phục đen, mặt nạ đen, găng tay da đen, chỉ có tóc vàng và mắt đỏ là hai màu sắc duy nhất của người này.

“Fate-chan…”

“Bác sĩ Shamal kể với tớ rồi.” Fate, nếu là thường lệ, sẽ tới đứng bên cạnh Nanoha và để cô biết cậu ấy sẽ ở bên cạnh cô, hay sẽ vỗ lên vai cô an ủi, nhưng lần này hoàn toàn không có gì.

Fate chỉ đến bên kia giường, cởi găng tay phải và ôm Vivio.

Nanoha thấy kể cả mu bàn tay cậu ấy cũng có vài vết chém và bỏng.

Cô thấy rất nôn nao, trong ruột gan lộn ngược dữ dội.

Cô không hề biết gì về luật lệ và con người của thế giới này.

“Tại sao cậu lại quyết định,” Nanoha nói, giọng khàn thấp kì lạ, “cho hoàn thành lại Áo giáp Thánh Vương?”

Fate im lặng, nhìn Vivio một lúc và cuối cùng cũng đáp, “Tớ không muốn nói với cậu, nhưng…”

Cô nhìn Nanoha, vẻ mặt dịu dàng, đầy thấu hiểu.

“Tớ biết dù ở thế giới nào, cậu cũng sẽ yêu Vivio, nên tớ sẽ phải nói.” Fate hít một hơn và nắm tay Vivio. “Ba năm trước, khi Takamachi Nanoha của thế giới này bị Vương Giới kiểm soát mà chưa ai phát hiện ra. Cậu ấy đã quay trở lại như bình thường, trở về nhà… bắt cóc Vivio.”

Nanoha nhìn Fate, bàn tay trên đùi không ngừng run rẩy.

“Cậu ấy được lệnh dùng Vivio để đổi lấy thứ gì đó của Nhà thờ Thánh Sau mấy ngày giằng co, hai bên hẹn được thời gian và địa điểm trao đổi. Cục đã chuẩn bị hỏa lực để đến mang sĩ quan đào tạo Át chủ bài và Vivio trở lại. Nhưng mục đích của kẻ thù chưa bao giờ là thứ đồ vật gì cả.”

Nanoha tự nói thầm. “Là để kiểm soát những pháp sư đến đó.”

“Đúng vậy, kẻ thù muốn xây dựng một đội quân. Những pháp sư cấp cao biến thành mục tiêu. Cuối cùng, chẳng cần phải dùng tới Vương Giới, chỉ cần thấy cậu ấy đứng cạnh cô ta, thêm vài lời tuyên ngôn nửa đúng nửa sai về việc giải phóng thế giới khỏi sự khống chế của Cục Quản lý, là đủ để chiêu binh mãi mã rồi.” 

“Cô ta?”

“Ừm, kẻ đó là phụ nữ.”

“Có phải học sinh của tớ không?”

“…Phải,” Fate nói, “Vậy nên cô ta rất tôn trọng và nghe theo lời của cậu ấy. Trong lúc hỗn loạn, cô ta muốn kiểm soát Vivio, nhưng cậu ấy chỉ bảo rằng Vivio, kẻ đã mất nhân dạng Thánh Vương, là thứ vô dụng, không cần lãng phí tuổi thọ.”

Quyền năng của Vương Giới phải đánh đổi lại bằng chính tuổi thọ của kẻ sử dụng.

Nhiều người nghĩ rằng mục đích khi đó là như vậy, nhưng giờ, không ai biết.

“Tớ đã… nói những lời đó ư?” Nanoha che một tay lên mặt, nước mắt như sắp chảy ra một lần nữa. “Vivio có nghe thấy không?”

Fate gật đầu. “Tất cả đều nghe thấy qua màn hình liên lạc với Cục.”

Cô đã nói Vivio là thứ vô dụng.

Cô thực sự đã…

Nanoha nhắm chặt mắt và siết hàm. “Thế nên Vivio mới tình nguyện làm chuyện này ư?”

“Với Vivio mà nói, e rằng đó chỉ là một phần nguyên nhân. Nhưng……” Fate vén mái tóc mái của Vivio sang bên; dù là bàn tay trái cơ giới, cử chỉ ấy vẫn toát ra một sự ấm áp không thể nghi ngờ. “Chủ yếu nhất vẫn là, con bé cần cái cảm giác được người khác cần đến, mà chúng tôi thì quả thực cần con bé.”

“Các cậu đều phải có sự hi sinh cần thiết.” Nanoha nói lại lời của Shamal như thể khắc ghi nó, để tự thuyết phục bản thân, để hợp lí hóa mọi chuyện. 

Fate không lưỡng lự. “Đúng vậy, đây là thế giới của bọn tớ.”

Đây là thế giới không thuộc về cô. Ý của Trung tá Fate, Nanoha nghe thấy rõ.

“…Còn cậu?” Nanoha nhìn xuống dưới tay và nhận ra đây là lần đầu tiên cô không muốn nhìn mặt người này. Con mắt đỏ dịu dàng chỉ khiến lôi cô về thực tại tàn khốc. “Tớ có… làm tổn thương cậu không?”

“Trái lại, cậu chưa bao giờ tổn thương tớ.” Fate dùng vẻ mặt gì khi nói điều này? Cô không biết vì không dám nhìn, chỉ nghe thấy giọng nói dịu dàng, thực lòng và không che giấu. “Chính tớ mới là kẻ tổn thương cậu nhiều nhất.”

Cho đến cuối cùng tớ vẫn không rửa sạch được vết nhơ cho cậu.

Trong phòng y tế chỉ có tiếng máy móc kêu nhỏ.

Fate xoa lên lông mày, nhận ra không biết từ lúc nào cô đã thay “cậu ấy” bằng “cậu”.

Sai lầm này tuyệt đối không được lặp lại nữa.

“Trung tá Fate có biết không?”

Tiếng gọi của Nanoha khiến cô quay lại nhìn.

Cô trông thấy nó- một nụ cười buồn, nhưng vẫn là thứ khiến tim Fate đập điên dại.

“Từ khi chúng ta gặp nhau, cậu chưa từng gọi tên tớ.”

Fate không nói nên lời.

Cô và cô ấy, ngay từ đầu, đã không có gì để nói.

← Chương trước · Mục lục · Chương sau →

Leave a Reply