← Chương trước · Mục lục · Chương sau →
Tia chớp vàng lóe qua màn đêm, sấm giáng xuống mặt đất trong cơn mưa dữ dội. Với một pháp sư hệ chớp, đây không còn nghi ngờ gì là điều kiện chiến đấu có lợi nhất. Kế hoạch một, kế hoạch hai, kế hoạch ba,… Người phụ nữ tóc vàng cầm pháp trượng đen tự giả định trong tim, nhiệm vụ này phải tùy cơ ứng biến. Đêm nay, nếu cô thành công, tình thế sẽ lật ngược hoàn toàn, và cơn gió hi vọng sẽ thổi bùng lên một lần nữa, trong khúc tang tiễn đưa kẻ chết.
Người cô đợi đã tới, và con mắt đỏ bên phải mở ra, con mắt trái nhân tạo pha màu vàng, lắng đọng đủ loại cảm xúc trong môi trường đầy sát khí.
“Đây là lời cảnh báo cuối.” Pháp thuật chảy trong cổ họng để lời tuyên bố xuyên qua tiếng sấm chớp. “Chỉ cần cô bỏ vũ khí xuống và đầu hàng ngay lập tức, Cục sẽ khoan hồng.”
Pháp sư màu trắng nhìn trong yên lặng, mái tóc đỏ nâu phấp phới trong ánh sáng màu hoa anh đào, làn mưa chảy trên cơ thể bao quanh bởi pháp thuật. “…Tớ vẫn luôn muốn có cậu. Chiến đấu cùng cậu luôn giúp tớ tăng gấp đôi sức mạnh, nhưng nếu không mang được cậu còn sống trở về, thì mang xác cũng được. Dù là để làm nguyên liệu tạo ra pháp sư nhân tạo hay phát triển lại project F thì cậu, vẫn là nguồn dữ liệu vô cùng quý giá. Tất nhiên, phải nghĩ cách làm gì với khuôn mặt đó đã, tớ vẫn thích cậu khi trước hơn.”
Giọng nói mềm mại và lạnh lùng, nhưng hoàn toàn thẳng thắn và thật lòng.
Đến lúc này rồi mà vẫn dễ dàng nói được những điều như thế.
Pháp sư màu đen trong một thoáng đã cảm thấy bạn mình đã trở về, dù là một kẻ thù.
Tuy nhiên, không phải ai cũng biết rằng linh hồn dịu dàng và xuất sắc đó đã biết mất khi bị Vương Giới kiểm soát. Giờ thân thể này chẳng còn gì ngoài cái xác biết đi tráo trở, săn lùng tất cả những người yêu và vẫn yêu mình sâu nặng.
“Có vẻ như thương lượng đã thất bại. Đây sẽ là câu trả lời.” Cánh tay phải giơ lên trên và biến pháp trượng thành thanh đao vàng hướng lên bầu trời. Chớp và sấm sét tập trung vào nó, luồng sáng tỏa ra đột ngột nhân lên dữ dội. “Fate Testarossa Harlaown, thuyền trưởng tàu Prometheus ra lệnh, thảo phạt Đại tướng Takamachi Nanoha của kẻ thù!”
“Không thương lượng nữa, chúng ta đến đây để chiến đấu!”
Hai lời tuyên bố kết thúc và hai tàu chiến, binh lính và vũ khí ngay lập tức tiếp cận từ hai phía bầu trời đêm.
Tuy nhiên, trước khi hai đội quân kịp chạm trán, tia chớp vàng và ánh sáng hồng đã giao chiến không rời.
“Vậy cậu nghĩ sao, Trung tá Fate?”
Fate, người đang trầm mặc suy nghĩ giờ mới nghe thấy tiếng gọi. Cô nhìn từ chỗ ghế bành lên người Đô đốc đang ngồi nhìn bất lực ở đối diện. “Ừ… Sao vậy?”
“Từ đầu tới giờ cậu không nghe tớ nói gì cả, Fate!” Hayate buông thõng hai tay và ngã ra sau lưng ghế.
Ở cuộc họp buổi chiều như thường lệ, trong cuộc xử lý xích mích giữa những người tị nạn và thành viên tàu, Fate đã không nói một lời nào. Hayate biết cậu ấy còn vô vàn việc khác phải xử lý và đã mời đến văn phòng cô sau cuộc họp, tốt bụng giải thích lần nữa về vấn đề nội bộ, nhưng đối phương có vẻ bỏ hết ngoài tai cho đến vừa rồi.
“…Xin lỗi.” Fate cho tay lên cổ và cười. Hayate không biết từ khi nào cậu ấy lại có thói quen sờ cổ mình như vậy và thấy rất lạ. Đôi khi cô tự hỏi có phải Fate-chan bị khó thở không. “Tớ đã nghe từ cậu và mọi người rồi, nhưng tớ nghĩ sẽ tạm thời giao cho trưởng ban và tham mưu an ninh. Giờ… tớ còn việc khẩn cấp hơn muốn nói.”
“Sao vậy?”
“Tớ đã tìm thấy tảng đá và vị trí của nó.”
“Thật ư?” Hayate kinh ngạc và ngồi thẳng dậy. “Chúng ta có thể đưa Nanoha-chan về nhà rồi?”
Fate cười khổ. “Nhưng vấn đề là nơi đó đang trong vùng bị địch chiếm đóng.”
Cô mở ra hai màn hình, một thể hiện nơi kẻ thù chiếm đóng, cái kia là hình ảnh một người đàn ông trẻ với tóc đen, cùng vô số lịch sử phạm tội ở góc dưới bên phải.
“Thuyền trưởng kẻ thù là Odello Krauss.”
“Là tên đó à.” Hayate nhìn, đến cả ảnh bằng lái xe của hắn cũng bị chụp vội.
Krauss là một trong những pháp sư tình nguyện gia nhập kẻ thù sau khi chiến tranh nổ ra. Hắn đã từng bị Cục truy nã hết sức gắt gao nên không khó tưởng tượng hắn hận Cục như thế nào. Sự xuất hiện của tổ chức kẻ thù khiến hắn thấy ấm áp như về nhà.
Và cũng chính vì là kẻ khét tiếng, nên khi Takamachi Nanoha của thế giới này coi hắn là cánh tay phải đắc lực và luôn kề vai với hắn trên chiến trường, lại càng có nhiều người tin rằng “Takamachi Nanoha là hoàn toàn tự nguyện chứ không bị Vương Giới điều khiển.”
Có cả nhiều tin đồn Nanoha và hắn là tình nhân.
Tất nhiên, Hayate không tin thứ nhảm nhí đó.
Kể cả có bị kiểm soát, dù linh hồn đã xuống địa ngục, thẩm mỹ của Nanoha-chan vẫn sẽ không bao giờ thay đổi. Cô vẫn nhớ ngày Vivio được chính thức nhận nuôi vào nhà Takamachi, cô đã đùa rằng cô sĩ quan đào tạo không cưỡng được “gái tóc vàng xinh đẹp,” và rồi cô thấy mình bị người bạn là tử thần trong bóng chuyền bãi biển đuổi đánh dọc bờ biển ngoài nhà mình.
Đó là kì nghỉ có những kỵ sĩ mặc đồ bơi tắm nắng và ăn đồ nướng, có gia đình và bạn bè cô trân trọng và vô số tiếng cười.
Âm thanh đó, dạo này, cô còn khó nghe thấy dù chỉ trong mơ.
Hayate thở dài và cố không nghĩ đến những kí ức đó. Vì vậy, cô chưa bao giờ chìm trong suy nghĩ vì quá khứ, cô ghét nỗi buồn sẽ chơi vơi trong tim suốt một thời gian dài.
Ngoài làm giảm hiệu quả làm việc, cảm xúc đó còn vô nghĩa.
“…Vậy cậu định làm gì?” Hayate đi đến đầu bàn bên kia và tự rót cho mình một cốc cà phê. “Tớ có người tị nạn trên tàu, việc tham chiến là không thể, còn Prometheus vẫn đang bảo dưỡng.”
“Tớ sẽ cho tăng tốc độ làm việc để Prometheus sớm trở lại nhất có thể.” Fate nói. “Nhưng nếu cậu có thể cung cấp cho tớ nguyên liệu và tiếp tế thì sẽ rất tốt.”
“Cái đó là tất nhiên.” Sau khi uống một ngụm cà phê, Hayate quay lưng lại với Fate và nói khẽ, “Xin lỗi Fate-chan… Tớ không thể luôn ở cạnh cậu vào lúc khó khăn nhất.”
Fate nhẹ nhàng an ủi. “Tìm chỗ ở cho người tị nạn, ổn định quân ngũ và bảo vệ mọi người cũng rất quan trọng.”
Hayate im lặng và nhìn mặt nước cà phê.
“Hayate—— ”
“Không sao, đừng lo cho tớ nữa.” Cô hít một hơi thật sâu trước khi quay lại cười như bình thường với Fate, “Giờ việc chính là cậu… và, Nanoha-chan.”
Fate đã không cảm thấy yên tâm từ trước khi rời khỏi văn phòng, nhưng cô có thể nói gì an ủi Hayate đây?
Không phải không có gì để nói, mà là nói rồi cũng chẳng truyền tới được trong lòng đối phương.
Những lời mà đến chính mình cũng không tự an ủi nổi mình ấy, đã mất đi hơi ấm đáng lẽ phải có.
Quay về phía phòng, khi cô bắt đầu nghĩ phải nói thế nào nào với vị khách đang đợi thì bị cắt ngang bởi tiếng ồn trên hành lang trước căn phòng đó.
Có một xích mích giữa một cậu bé dân thường và một thành viên đoàn. Qua cuộc cãi cọ loáng thoáng có thể đoán cậu bé kia đã bị cho là ăn trộm gì đó.
Tại sao…
Fate nhăn mặt, không thể nén tiếng thở dài.
“Nếu không có đủ bằng chứng, anh nên báo cáo nên cấp trên để điều tra trước, không phải thô lỗ với người dân.”
Người phụ nữ với bộ tóc đỏ đứng giữa người đàn ông vạm vỡ và cậu bé gầy gò. Chiếc áo phông đơn giản và quần jean khiến cô nhìn lạc lõng, nhưng lời nói nghiêm khắc và thái độ răn dạy khiến người khác phải lắng nghe.
―Tại sao lại dính vào chuyện này?
“Không phải chuyện của cô, Takamachi Nanoha!” Mặt người Trung sĩ sưng lên vì cả giận dữ và xấu hổ. “Cô vẫn tưởng mình là Đại úy ư?!”
“Chuyện này không liên quan gì đến quân hàm của tôi. Tôi chỉ đang nói trên tư cách người thứ ba thôi.”
“Anh ta nói đúng đấy, không liên quan gì đến ngươi cả, đồ quỷ dữ..!” Đến đứa trẻ 14 tuổi đáng lẽ phải thù địch người Trung sĩ cũng mắt đầy máu và hét to, “Ta không cần quỷ bảo vệ mình!”
“Thế sao hai người không lui lại đi?” Người phụ nữ đang bị xúc phạm nói nhạt nhẽo, “Nếu vụ việc này bị báo cáo lên, ai sẽ gặp rắc rối?”
Sau khi cô nói, dù hai người kia vẫn còn rất tức giận cũng chỉ có thể chửi rùa vài câu và bỏ đi.
Fate thấy cô ấy xoa lên lông mày, biết mệt mỏi khiến cô ấy đau đầu nữa, nhưng cô chỉ chọn đứng ở trong bóng tối mà không tiến về trước.
“…Cậu định đứng đó bao lâu nữa, Trung tá Fate?” Nanoha chắp hai tay sau lưng, mắt vẫn nhìn góc hành lang và hỏi bình thản.
Lúc này, Fate mới chậm rãi tiến gần. “Tớ rất biết ơn vì cậu đã giải quyết một vụ lộn xộn, nhưng cậu không nên ra ngoài một mình.”
Người tị nạn mới lên con tàu được nửa ngày nhưng đã có vô số chuyện cãi cọ, trộm cắp và các thứ khác, một số còn nghiêm trọng đến nỗi phải lên bàn làm việc của Hayate. Những vụ nhỏ nhặt đều được giải quyết riêng hết sức có thể. Sự xuất hiện của cô tuy không được chào đón, nhưng vẫn là một bên thứ ba, giải quyết sẽ vẫn tốt hơn để thành viên cấp cao như Fate phải đích thân ra mặt.
“Tớ biết.” Nanoha xoa lên tóc khó chịu. Cô không bình tĩnh như vẻ bề ngoài, cô đã bị chửi bới bởi người cô còn không biết, lòng tốt của cô không được chấp nhận. Cảm giác bất lực vì không thể làm điều mình muốn làm khiến tâm trạng cô rất tệ. “Nhưng tớ nghe tiếng cãi vã càng ngày càng gay gắt ở ngoài phòng. Lúc ra kiểm tra, tớ thấy người hạ sĩ đó định ra tay với đứa trẻ…”
“Losker vẫn luôn là người nóng tính.” Khi Fate nói, mắt cô tối sầm vì không hài lòng với hành xử của người bên mình. “Tớ sẽ tìm cơ hội nhắc nhở anh ta… Lần này, cảm ơn cậu vì đã can thiệp, nhưng lần sau đừng làm thế nữa.”
Nanoha không nói, không đồng ý cũng không đồng tình.
Fate nhìn cô bất lực. Rõ ràng nếu chuyện tương tự xảy ra, người này sẽ lại xông đến bảo vệ kẻ yếu và những người cần giúp đỡ. Đây là trách nhiệm cô ấy đã tự trao cho mình.
Biết lời yêu cầu sẽ không được đáp ứng, cô tạm thời để nó sang một bên.
“Chúng ta phải thảo luận về chuyện cho cậu về nhà, cậu quay vào với tớ một chút được không?”
“Ừ.” Nanoha gật đầu và dẫn đường vào trong phòng. Cô không hiểu sao Fate cứ lịch sự thế, nhưng cách xử sự hoàn hảo này khiến cô càng ngày càng không chịu nổi, thậm chí còn muốn làm chuyện ngu ngốc để chọc cậu ấy giận.
Khi vào trong phòng, Fate đóng cửa và nhìn Nanoha ngồi một mình trên sofa.
Dưới ánh đèn, trong yên lặng nhìn cô ấy, cô càng thấy người này tươi trẻ và xinh đẹp như thế nào, cũng như thấy phản chiếu trong cặp mắt xanh là sự xấu xí và tàn tạ theo năm tháng.
Fate nhắm mắt, chấn chỉnh đầu óc và mở miệng nhẹ nhàng. “Tảng đá được đặt ở một vùng bị địch chiếm đóng. Đường đưa cậu về chắc chắn sẽ có cản trở. Sớm thôi, khi kế hoạch được lên xong chi tiết, tớ sẽ đưa cậu về tàu của tớ, về Prometheus.”
―Tớ sẽ đưa cậu về nơi cậu chết―
“Như thế có nghĩa là sẽ có giao chiến ư?” Nanoha hỏi nghiêm trọng. “Các cậu thực sự sẽ gây chiến chỉ vì một mình tớ sao?”
“Không phải vì cậu. Sớm hay muộn nó cũng sẽ tới, cậu chỉ đến vừa đúng lúc thôi.”
“Vậy thì, ít nhất hãy để sự xuất hiện của tớ có ý nghĩa.” Nanoha đứng dậy và ngẩng cao đầu. “Lúc trước cậu nói rằng, để hồi sinh tảng đá, tớ phải có lại Raising Heart. Nếu như thế, tớ có thể tham chiến một lần nữa.”
“Đây không phải cuộc chiến cho cậu tham gia.” Fate siết chặt tay, giọng nói không còn dịu dàng mà có phần tức giận. Sao trên đời lại có người cứng đầu như vậy? “Tớ không hiểu tại sao tớ phải nói đi nói lại với cậu như vậy, hay là cậu cố tình không hiểu? Đây không phải thế giới của cậu, không phải rắc rối của cậu.”
“Phải có gì đó tớ làm được chứ! Tảng đá đó đã mang tớ tới đây, chắc chắn phải có mục đích nào đó, không phải để tớ đứng nhìn các cậu đau khổ!”
“Cậu biết cậu có thể làm gì không?” Bức xúc lên cao, con mắt đỏ trở nên gay gắt. “Những gì cậu có thể làm là tự bảo vệ mình và về nhà an toàn! Sau khi về nhà, hãy chăm sóc Vivio, cho Vivio tất cả tình yêu thương của cậu… Đừng… Đừng để nó phải chờ đợi cậu- Đó là những gì cậu làm được đấy!”
“Thế sao cậu còn lo cho Vivio ở thế giới của tớ?” Nanoha bất giác cười nhưng vẫn nhìn Fate khó tin. “Cậu mới nên lo cho Vivio ở thế giới của cậu đấy? Cậu có biết con bé cần sự công nhận của cậu đến mức nào không? Có biết nó tin Fate-mama nhiều đến mức nào không? Nó tin rằng Fate-mama sau bao nhiêu năm như thế vẫn là người dịu dàng và quan tâm tới người khác! Nhưng có phải thật không?! Cậu có thực sự toàn tâm toàn ý không? Hay cậu cho tất cả đau đớn và hi sinh là ‘cần thiết’? Đây là cách duy nhất để cậu vượt qua ư?”
Cánh tay Fate run lên bần bật. “Cậu không biết thế giới này đã có chuyện gì… Cậu không biết tôi đã có chuyện gì. Sao cậu có tư cách nói như thế?”
“Tớ không có tư cách đấy! Đúng vậy, tớ hoàn toàn không có tí tư cách nào cả! Nhưng vì thế nên tớ mới phải nói!” Cực kì hiếm hoi, Nanoha hét to thể hiện bất mãn và phẫn nộ. “Ở thế giới này, chỉ những người có tư cách nói những lời đó mới có thể tha thứ và chấp nhận cậu, bởi vì cậu đã phải chịu đựng những thứ tớ không thể tượng tượng nổi! Nói thế này với cậu là tàn nhẫn, nhưng tớ không phải, tớ không phải người có tư cách đó, nên tớ mới phải nói, nếu như cậu không yêu Vivio đúng cách và thật lòng, hai người sẽ—— ”
“Đủ rồi.” Đột nhiên, Fate giơ tay ngưng cô lại, giọng đã bình tĩnh hơn, nhưng nghe như của người chết. “Thực sự đủ rồi.”
Sau đó, thân ảnh đen đi ra khỏi cửa và không trở lại cho đến khi cô đã ngủ.
**
Nanoha ngồi một mình im lặng trên ghế ở trong phòng, cả buổi chiều đầu cô rơi vào hỗn loạn.
Cô đã cố gắng giải quyết vấn đề nhất có thể. Giờ cô chỉ mong dù không phải ngay lập tức, ngày nào đó trong tương lai, khi thế giới không còn đảo lộn, có lẽ Fate sẽ nghĩ về ngày hôm nay và có can đảm đối mặt với mối quan hệ với Vivio.
Chỉ cần có một chút cơ hội… mọi thứ Nanoha nói sẽ đều có lí.
Bởi vì, dù là Vivio hay Fate, họ đều cùng muốn nhau hạnh phúc, nên chỉ cần có cảm xúc này, nhìn lại sẽ không bao giờ là quá muộn cả.
Không thể để Vivio như Fate ngày trước, nghĩ rằng con bé không thể cứu được mẹ mình.
Không thể để Trung tá Fate của thế giới này để lại vòng xoáy bi kịch cho hậu thế.
Cô muốn tin… Không, cô tin, rằng Vivio và Fate dù của thế giới nào cũng rất mạnh mẽ.
[Takamachi Nanoha.]
Lúc này, tiếng phát thanh vang lên ngoài cửa, Nanoha mở màn hình và thấy một thành viên quen thuộc. Cô nhận ra người đàn ông này. Lần đầu tiên cô đến tàu và phòng Đô đốc, anh ta đều đi theo Hayate và đứng gác cửa. Có lẽ là vệ sĩ đặc biệt cho cậu ấy,
“Có chuyện gì vậy?”
[Đô đốc Yagami có lệnh cho tôi mời cô…” Mặt của anh ta hơi ngại ngùng và không tự nhiên, “Mời cô đến phòng Đô đốc và dùng bữa tối.]
“Dùng bữa tối ư?”
[Vâng]
Đây đúng là lời mời bất ngờ. Nhìn lên tường, cô phát hiện đã hơn 8 giờ tối, còn Hayate thì lúc nào cũng ăn muộn.
Fate… Trung tá có lẽ sẽ không về đêm nay. Nanoha thở dài, cô đứng dậy và mở cửa, chấp nhận lời mời.
Khi họ tới bên ngoài phòng của Đô đốc, thành viên hộ tống cô sau khi báo cáo và lui xuống còn nhìn cánh cửa mở trong lo lắng.
Phòng Đô đốc theo lẽ tự nhiên sẽ là phòng rộng nhất trên tàu. Nhưng dù sao đây cũng là một con tàu chiến, đột nhiên thấy một chiếc bàn dài với đồ ăn và nến sáng lung linh,… khiến cô ngạc nhiên.
“A, Nanoha-chan, vào nhanh đi.” Hayate đang xếp dụng cụ ăn uống nhìn lên và vẫy với cô.
“Hayate-chan, những thứ này là…”
“Là những món cậu thích.” Hayate giơ tay ra như một vị đầu bếp. “Tớ nấu đấy.”
“Cậu nấu ư?” Nanoha nhìn sang, A, phòng Đô đốc có một căn bếp. “Cái đó… Thế này… À, tớ không biết nói gì nhưng… cảm ơn cậu, Hayate-chan.”
“Không phải khách sáo, cậu ngồi xuống trước đi?”
“Được.”
Sau khi cửa đóng lại, họ cùng ngồi ở hai đầu của chiếc bàn dài.
Như Hayate đã nói, chiếc bàn đầy những món cô thích ăn, có cả pudding caramel cô ăn khi bị áp lực hay món cô yêu cả đời. bánh nướng mật ong.
Thực sự đã làm nhiều thứ như thế cho tớ…
Cả ngạc nhiên và cảm động, cô lại cảm ơn lần nữa, “Tớ thực sự rất biết ơn Hayate-chan.”
“Chúng ta là bạn mà, đừng cảm ơn.” Khi Hayate nói vậy, cô cúi xuống mở khăn ăn để người kia không thấy vẻ mặt thật sự của mình. “Ăn đi, muộn rồi, cậu chắc đang đói lắm.”
“Ừ, tớ bắt đầu đây.”
Nanoha và Hayate cùng chắp tay, làm động tác trước khi ăn của truyền thống Nhật.
“Tớ nghĩ Fate-chan đã nói với cậu,” Sau một lúc, Hayate bỏ dao và nĩa xuống. Cô phát hiện cậu ấy không ăn nhiều. Rất kì lạ. “Nếu muốn về nhà, cậu phải có lại Raising Heart.”
“Ừ. Tớ có nghe. Raising Heart của thế giới này còn tồn tại không?”
“Có đấy, dù trước kia…. Cục muốn phá hủy nó nhưng tớ đã dùng vài cách với Fate để mang nó trở lại và giao cho một người bạn tin tưởng để giữ và sửa chữa nó thường xuyên.”
“Ai vậy?”
“Nanoha-chan cũng biết đấy.” Hayate nhoẻn miệng. “Là Yuuno.”
“Yuuno-kun?” Sau cơn sửng sốt, Nanoha lập tức cười hạnh phúc. “Cậu ấy có ổn không?”
“Giờ cậu ấy đang là một người dân bình thường và sống ở vùng nông thôn xa trận chiến.”
“..Tốt quá.” Cô cho tay lên ngực trong thanh thản. Đây là lần đầu tiên từ lúc đến thế giới này mà cô thấy hoàn toàn an tâm. Yuuno không chỉ còn sống, và còn không liên quan tới trận chiến. Người bạn thông thái và dịu dàng chắc chắn là sự hiện diện gần gũi nhất trong tim cô. “Thực sự…tốt quá..”
Có lẽ là vì quá yên tâm và vui mừng mà nước châm lên khóe mắt cô, Nanoha lấy ngón tay lau chúng đi.
Nên cô không nhận ra rằng Hayate không hề vui vẻ, thậm chí còn đầy thương hại.
Tất nhiên, Nanoha-chan này sẽ không biết.
Hayate với tay ra lấy ly rượu vang đỏ, uống một ngụm để ổn định lại trước khi đến bước tiếp theo.
Ba năm trước, khi Takamachi Nanoha của thế giới này bắt cóc chính con gái của mình, không ai hay biết. Để hiểu thêm chính xác về sự nguy hiểm của thứ đồ mà Nhà thờ Thánh sẽ phải mang ra làm vật trao đổi, cậu ấy đã tới Thư viện vô tận và tìm sự giúp đỡ của một người bạn cũ làm thủ thư.
Lúc đầu Yuuno không hề nghi ngờ gì, còn tìm thông tin để giải thích cho cậu ấy. Sau đó, không biết vì là thầy dạy ma pháp của Nanoha nên đặc biệt nhạy bén, hay do trong quá trình, Nanoha để lộ sơ hở nào đó. Nhưng tóm lại, Yuuno ngày càng nghi ngờ và ngừng cung cấp thêm thông tin. Cậu chỉ nói nếu Nanoha muốn biết thêm thì cứ đợi lệnh hành chính của Cục là được.
Sau khi biết không thể có được câu trả lời chỉ bằng lời nói, sĩ quan đào tạo Takamachi đã dùng vũ lực.
Khi họ tìm thấy Yuuno, hai chân của cậu ấy đã bị đánh gãy hoàn toàn.
Vì vết thương quá nặng mà đến hằng năm sau chữa trị, Yuuno vẫn không thể đứng dậy bình thường.
“…Nanoha-chan có quan hệ rất tốt với Yuuno nhỉ.”
“Tất nhiên, Yuuno-kun là thầy dạy pháp thuật của tớ.” Vui xong, Nanoha nhớ lại xích mích với Fate hồi chiều, mặt cô ngay lập tức đờ đẫn. “Tớ chỉ mong sức mạnh của mình có thể làm gì đó cho thế giới này.”
“Có việc cậu có thể làm được đấy.”
Nanoha nhìn Hayate, không hiểu nhưng đầy hi vọng.
Hayate không biết biểu cảm đó là gì nhưng cho đó là bình thường và bỏ qua. “Cậu có lẽ cũng thấy rằng người tị nạn và thành viên trên tàu đã có rất nhiều lộn xộn chỉ trong một buổi sáng. Nếu không sớm giải quyết, vài ngày nữa họ có lẽ sẽ giết nhau luôn. Nhưng dù sao, tâm lý của ai cũng cần phải có thời gian. Tớ cũng đã cho thêm nhiều sĩ quan từ trên tổng cục xuống đây… Tới lúc ấy, nếu có thứ gì đó có thể đánh lạc hướng hoặc giúp họ xả stress, thì dù với thành viên tàu hay người tị nạn, cũng là điều tốt.”
Nanoha cau mày chưa hiểu. “Vậy cậu nghĩ tớ có thể làm gì?”
“Cậu có thể diễn kịch cho bọn tớ.” Hayate cười, nhưng không vì hạnh phúc. “Không có gì hạnh phúc hơn một chiến thắng, nó có thể nâng cao nhuệ khí và lôi sự tập trung của họ khỏi số phận bi kịch của mình.”
“…Cậu muốn tớ tham chiến ư?”
“Tớ muốn cậu lên sân khấu đã được thiết kế hoàn hảo và lên kế hoạch đầy đủ. Chỉ cần thành viên Cục thấy cậu, người đã trở về như xưa, thấy Át của Át chủ bài của cục quản lý Thời-Không đứng bên chúng tớ, mặc bộ đồ trắng, nắm trong tay sức mạnh của những vì sao với ánh sáng màu hoa anh đào từ pháo kích hội tụ, như thế là quá đủ để làm kẻ thù run rẩy và trấn an binh sĩ rồi.”
Để kẻ thù tưởng rằng Cục Quản lý Thời-Không đã tìm ra cách phá vỡ kiểm soát. Để kẻ thù nghĩ rằng Cục Quản lý Thời-Không đã cướp lại được tướng lĩnh chúng từng tôn sùng, và với một chút diễn xuất, Cục Quản lý Thời-Không sẽ có chiến thắng huy hoàng.
Rất đơn giản. Hayate tự nói với mình đây là việc đơn giản và không cần giết ai cả.
Đúng vậy. Cô… cô không muốn cậu ấy giết người, nên cô mới đẩy bạn bè mình vào chiến trường. Cô đã tất cả vì… vì những người khác
Tất cả vì một thứ quan trọng hơn, đó là hòa bình của thế giới này.
Tay Hayate run lên nhưng cô vừa đủ kìm nén mà cầm lại dao và nĩa để cắt thịt, nói bâng quơ, “Tất nhiên, tớ sẽ cho cậu thời gian suy nghĩ, cậu có thể từ chối, dù sao chúng ta đều biết ai đó sẽ không bao giờ muốn cậu làm chuyện như thế đâu.”
Nanoha đã im lặng được vài phút, nhưng Hayate luôn cảm thấy cặp mắt xanh luôn hướng về mình.
Cuối cùng, cô cũng nghe người phía đối diện cất tiếng.
“Ở thế giới của tớ, tớ vẫn luôn muốn nói với Hayate-chan điều này.” Đột nhiên nghe thấy điều không liên quan, Hayate nhìn tò mò về chỗ người bạn đang trơn tru cắt thịt bò và cho lên miệng. “Cậu ấy luôn cho rằng thay vì bảo vệ bạn mình, cậu ấy lại giao cho họ nhiệm vụ sẽ gây tổn thương cho họ, như đang lợi dụng họ, đúng không? Nhưng khi cậu ấy chịu trách nhiệm với Hắc Dạ Thư, khi cậu ấy vẫn đứng thẳng lưng và bước tiếp trên con đường của mình… Tớ vẫn luôn muốn nói với cậu ấy rằng tớ rất vui vì đã thực hiện những nhiệm vụ cậu ấy giao cho trên tư cách là một người bạn. Tớ muốn cậu ấy thoải mái sống với bọn tớ và tự hào vì những gì mình đã làm. Tớ muốn nói rằng bọn tớ, là bạn bè, đều ý thức được tất cả quyết định, suy nghĩ, ý chí và mục tiêu của cậu ấy; và tự nguyện là một phần của nó.”
Nanoha ngẩng đầu và nhìn Hayate đã vô thức rơi nước mắt và cười dịu dàng.
“Tớ muốn nói với cậu ấy rất nhiều. Còn muốn nói với cậu ấy điều quan trọng nhất, là đừng tự trách mình.”
“Kể cả khi kẻ đó đã lên kế hoạch và ra lệnh giết một người bạn tốt của mình ư?” Giọng Hayate nghẹn ngào khiến cô khó khăn nghe. “Kể cả khi kẻ đó tin rằng thế giới sẽ xoay chuyển chỉ bằng cách tước đi mạng sống của bạn mình mãi mãi và khiến mọi người buồn ư?”
“Kể cả vậy…. Không, thế nên tớ mới phải nói tiếp.” Cô không ngờ giọng nói ấy vẫn sẽ nhẹ nhàng như vậy, “Khi nào quay lại, tớ chắc chắn sẽ nói tớ vẫn luôn tin vào Hayate và muốn làm bạn với cậu ấy.”
Phải mất bao lâu sau? Hai người đã ngừng ăn không đếm.
Nhưng khi Hayate nói chuyện lại, vết nước mắt trên mặt đã khô.
“……Tiện thể nói với tớ của thế giới đó hộ nhé. Cứ bảo, đừng đợi đến ba năm sau mới thấy mình là đồ ngốc.”
***
Đến đêm, ngủ trên chiếc giường lớn, trước giây phút tỉnh táo cuối cùng, cô nhìn sang chiếc giường gấp kiểu quân đội ở bên kia và mở mắt. Sau khi sắp xếp giường chiếc xong lúc sáng, cô đã tranh cãi với Fate xem ai sẽ nằm giường lớn. Do Fate là chủ nhân của phòng và cũng cao hơn cô, nằm giường to hơn là hợp lí. Nhưng Fate nói cô là khách, phải được ngủ thoải mái.
Cuối cùng, hai người chơi đao búa kéo, người thua sẽ nằm giường to.
Điều kì lạ là từ nhỏ tới lớn, Fate chưa bao giờ thắng Nanoha, nhưng lần này thực sự đã thắng một lần.
..Cô có quá đáng không?
Nanoha nghĩ trong cơn mơ ngủ.
Cô không hề có ý dọa Trung tá Fate.
Không biết bao lâu sau, nhưng Nanoha vô thức cảm nhận được nhịp thở của ai đó đang nhìn cô, ngủ chưa sâu, cô ngay lập tức tỉnh lại.
Nhìn lại, đó là Fate đứng cạnh giường và nhìn chằm chằm xuống cô.
Con mắt đỏ bên phải vẫn sáng dưới ánh đèn mờ và như đang trôi nổi một cách huyền bí.
“…Tớ đã nghe,” giọng thấp, đặc biệt quyến rũ trong màn đêm, “về việc Hayate giao cho cậu.”
Nanoha ngồi dậy nhưng không thể thấy mặt cậu ấy vì chiếc băng che mắt đã che hết nửa mặt bên phải. “Ừ, và tớ đã đồng ý.”
“Vì cậu muốn làm gì đó cho thế giới này ư?”
“Vì tớ muốn làm gì đó cho bạn bè mình.” Nanoha nói, nâng bàn tay trái lên và xoa lên mặt người kia. “Cậu muốn… ngăn tớ không?”
Lần này Fate không cự tuyệt mà còn khẽ nghiêng đầu, mắt nhắm hờ như thể đang tận hưởng. “Có muốn tớ cũng có làm được không? Lần trước để ngăn cậu, tớ phải mang quân và tàu chiến, giờ tớ chỉ có một mình.”
Nanoha cười, bầu không khí buổi đêm dịu dàng, khoảng cách giữa họ không còn xa cách như lúc sáng. “Nếu cậu thực sự muốn, tớ sẽ nghe cậu nói.”
Fate mở to mắt và nhìn cô ngạc nhiên.
“Ở thế giới của mình, tớ luôn để cậu lo lắng, cậu lúc nào cũng nói. Giá như cậu nghe lời tớ một chút. Nếu… nếu đây thực sự là mong muốn của cậu, tớ sẽ lắng nghe. Tớ sẽ không can thiệp vào bất cứ việc gì của thế giới này, tớ sẽ ở đây, hay ở nơi cậu muốn tớ ở.”
“…Đừng nói là cậu bị tẩy não nữa rồi…”
“Không có.” Trò đùa không vui nhưng vẫn khiến Nanoha bật cười. Cuối cùng, cô nhẹ nhàng hỏi, “Ước nguyện của cậu là gì, Trung tá Fate?”
Trung tá Fate. Cách gọi tên này nhắc nhở Fate và khiến cô cười buồn bã,
Fate cởi chiếc găng tay da ở tay phải và dùng bàn tay đó nắm nên hơi ấm trên mặt mình.
“Tớ muốn cậu,” cô phải dồn hết sức để ném lí trí đi và để ham muốn ích kỉ chiếm hữu, “tớ muốn cậu rửa sạch thanh danh của Takamachi Nanoha.”
Đây là điều tớ đã không thể làm.
Đây là điều tớ đã khiến cậu ấy thất vọng.
Sự yếu đuối và kém cỏi của tớ đã khiến cậu ấy vẫn là kẻ ác cho tới lúc chết.
Nên tớ chỉ có thể cầu xin cậu.
Tớ xin cậu, vì tớ, mà hoàn thành ước nguyện này.
“Nếu đây là mong muốn của cậu,” Nanoha mỉm cười. “Tớ sẽ đạt được nó cho cậu.”
Fate siết chặt tay cô, đưa trán khẽ chạm vào khớp ngón tay, như một tội nhân sùng đạo..
****
“Cậu có thực sự muốn chuyện này không?” Ngày hôm sau, Hayate ở trong phòng Đô đốc nói không chắc chắn với Fate, người đang đứng trước mặt. “Tớ thực sự muốn Nanoha-chan ở trên chiến trường, chỉ muốn cậu ấy đứng ở phía ngoài thôi. Nhưng cậu lại nói… là hãy để cậu ấy lên tiền tuyến. Các đòn pháo kích ma pháp không có sát thương vật lý của cậu ấy, trong chiến tranh dù lực xung kích vẫn lớn, thì với an toàn tính mạng của cậu ấy vẫn là quá nguy hiểm.”
“Tớ sẽ đi cùng cậu ấy, trở thành thanh kiếm của cậu ấy, quét sạch nguy hiểm cho cậu ấy.
Fate hứa. “Lần này, cậu ấy sẽ biến mất khỏi tớ mãi mãi, chỉ khi đó cậu ấy mới có thể về nhà.”
Hayate dựa lưng vào ghế.
Sau một hồi im lặng, cô nói, “Vậy được rồi.”
Vì đó là ước nguyện của Fate, Nanoha-chan không có lí do gì mà không đồng ý.
Ở thế giới nào đi nữa điều này vẫn vậy.
Sau khi Fate rời đi, Hayate đắng ngắt nhìn lên chiếc áo khoác trên tường.
“Chúng ta rõ ràng là những người khác nhau, nhưng lại sẵn sàng làm cùng một thứ.”
Cùng chấp nhận rủi ro và đối mặt cùng một thảm họa,
Cùng chia sẻ một nỗi buồn và nung nấu cùng một mục đích.
―Thế giới nào không quan trọng―
Chúng ta vẫn muốn… là bạn của nhau cả đời.
Leave a Reply