Duyên Ngọc – Kỳ Phá

Giới thiệu truyện

Thể loại: Gương vỡ lại lành, từ đại học đến trưởng thành, giới giải trí, yêu sâu sắc, 1v1, niên thượng.

Nhân vật: Đường Quyết, Sở Túc.

Số chương: 105 chương chính văn và 04 chương ngoại truyện.

Giới thiệu:

Giai đoạn đầu là bối cảnh học đường, giai đoạn sau là gương vỡ lại lành.

Đạo diễn đàn em nhìn ngoài ngầu lòi, công dữ dội nhưng thực ra lại mềm mại đáng yêu × Nữ thần học tỷ dịu dàng, bề ngoài dịu dàng nhưng thực chất là nhạc công violin bá đạo, phúc hắc.

Hơn kém nhau hai tuổi.

——————-

Thời đại học, Đường Quyết đã thích một đàn chị rất lâu. Sau này cô ấy từng nói, yêu thầm là chỉ để lộ một chút, giấu đi một chút, muốn người ta thấy, lại không muốn để người ta thấy .


Luôn là trò đoán ý.

Giống như khi cô thăm dò Sở Túc: “Chị biết bí mật này của tôi rồi, chẳng lẽ chị còn biết những bí mật khác của tôi nữa?” Sở Túc đáp: “Không hẳn. Trừ khi… bí mật đó có liên quan đến tôi.”

Chia tay ba năm rồi gặp lại. Trong buổi tụ họp trước khi ghi hình chương trình, đạo diễn Đường Quyết nói với người khác: “Trường chúng tôi to lắm, từng là bạn học mà chưa từng gặp nhau cũng rất bình thường.” Nghệ sĩ khách mời Sở Túc cũng dứt khoát phủi sạch: “Không có ấn tượng gì về đạo diễn Đường.”

Nhưng quay đầu lại, cô lại đi chất vấn Đường Quyết: “Chúng ta không quen biết, đúng không?”

Khi ghi hình chương trình, Sở Túc đã thích vị đạo diễn ấy rất lâu. Cô kiềm chế bản thân, lượn vòng nơi ranh giới giữa “người đó thuộc về cô” và “người đó không thuộc về cô”.

Luôn là những vòng vo.

Giống như khi Đường Quyết giả vờ ngủ để thử lòng cô, Sở Túc nói:”Vậy theo em, tôi nên làm gì thì mới khớp với kịch bản của em?”Đường Quyết đáp: “Chị cưỡng hôn tôi, tôi đẩy chị ra, tôi nói không được, chị điên rồi.”

Rất lâu sau, Sở Túc lại hỏi:

“Hình như em rất thất vọng vì tôi không cưỡng hôn em. Vậy… có muốn bù lại không?”

Nhiều năm sau nữa, tại buổi công chiếu phim, Sở Túc nhìn người đứng trên sân khấu, chân thành nói: “Tôi vẫn luôn, vẫn luôn ngưỡng mộ đạo diễn Đường…”

Ở đây có một cái cây, sinh ra, lớn lên, khô héo, tái sinh, lớn lên đến hôm nay, lớn lên đến ngày mai.

Editor có lời muốn nói:
Lâu rồi mình không quay về chuyện chữ, viết lách cũng không giỏi, văn phong có thể sẽ không mượt, không truyền tải được hết tinh thần của tác phẩm gốc. Nhưng trên tinh thần mong muốn một tác phẩm hay có được sự công nhận mà nó nên có, mình đã quyết định sẽ bắt tay vào làm.

Còn sơ lược về tác phẩm này, mình nghĩ nó cơ bản đáp ứng được kì vọng của mình về bối cảnh giới giải trí (cụ thể là hậu trường). Cách tác giả viết về những giằng xé và bi kịch của người làm nghệ thuật rất xuất sắc. Xuất sắc hơn nữa là phát triển nhân vật và tuyến tình cảm của hai nhân vật chính, khiến người đọc thực sự có cảm giác thế nào là “yêu”.

Truyện có tag gương vỡ lại lành, nhưng không phải kiểu tan vỡ vì hiểu lầm máu chó, thậm chí theo một cách nào đó còn là chia tay trong hoà bình. Đây là tình yêu của người trưởng thành mà mình mong đợi.

Ngoài ra nói thêm là mình không quá kiêng kỵ trong sử dụng từ ngữ, miễn là nó thể hiện được bản gốc và phù hợp với ngữ cảnh nên một số từ ngữ có thể sẽ gây sốc hoặc khó chịu.

Nói chung, tốt xấu thế nào, mình cũng hi vọng sẽ đưa được đạo diễn Đường Quyết và nghệ sĩ violin Sở Túc đến với mọi người.


Mục lục

Chương 1 – 20
Chương 21 – 40
Chương 41 – 60
Chương 61 – 80
Chương 81 – 105
Ngoại truyện (106 – 109)

→ Lời tác giả

Leave a Reply