Giới thiệu truyện
Thể loại: Gương vỡ lại lành, từ đại học đến trưởng thành, giới giải trí, yêu sâu sắc, 1v1, niên thượng.
Nhân vật: Đường Quyết, Sở Túc.
Số chương: 105 chương chính văn và 04 chương ngoại truyện.
Giới thiệu:
Giai đoạn đầu là bối cảnh học đường, giai đoạn sau là gương vỡ lại lành.
Đạo diễn đàn em nhìn ngoài ngầu lòi, công dữ dội nhưng thực ra lại mềm mại đáng yêu × Nữ thần học tỷ dịu dàng, bề ngoài dịu dàng nhưng thực chất là nhạc công violin bá đạo, phúc hắc.
Hơn kém nhau hai tuổi.
——————-
Thời đại học, Đường Quyết đã thích một đàn chị rất lâu. Sau này cô ấy từng nói, yêu thầm là chỉ để lộ một chút, giấu đi một chút, muốn người ta thấy, lại không muốn để người ta thấy .
Luôn là trò đoán ý.
Giống như khi cô thăm dò Sở Túc: “Chị biết bí mật này của tôi rồi, chẳng lẽ chị còn biết những bí mật khác của tôi nữa?” Sở Túc đáp: “Không hẳn. Trừ khi… bí mật đó có liên quan đến tôi.”
Chia tay ba năm rồi gặp lại. Trong buổi tụ họp trước khi ghi hình chương trình, đạo diễn Đường Quyết nói với người khác: “Trường chúng tôi to lắm, từng là bạn học mà chưa từng gặp nhau cũng rất bình thường.” Nghệ sĩ khách mời Sở Túc cũng dứt khoát phủi sạch: “Không có ấn tượng gì về đạo diễn Đường.”
Nhưng quay đầu lại, cô lại đi chất vấn Đường Quyết: “Chúng ta không quen biết, đúng không?”
Khi ghi hình chương trình, Sở Túc đã thích vị đạo diễn ấy rất lâu. Cô kiềm chế bản thân, lượn vòng nơi ranh giới giữa “người đó thuộc về cô” và “người đó không thuộc về cô”.
Luôn là những vòng vo.
Giống như khi Đường Quyết giả vờ ngủ để thử lòng cô, Sở Túc nói:”Vậy theo em, tôi nên làm gì thì mới khớp với kịch bản của em?”Đường Quyết đáp: “Chị cưỡng hôn tôi, tôi đẩy chị ra, tôi nói không được, chị điên rồi.”
Rất lâu sau, Sở Túc lại hỏi:
“Hình như em rất thất vọng vì tôi không cưỡng hôn em. Vậy… có muốn bù lại không?”
Nhiều năm sau nữa, tại buổi công chiếu phim, Sở Túc nhìn người đứng trên sân khấu, chân thành nói: “Tôi vẫn luôn, vẫn luôn ngưỡng mộ đạo diễn Đường…”
Ở đây có một cái cây, sinh ra, lớn lên, khô héo, tái sinh, lớn lên đến hôm nay, lớn lên đến ngày mai.
Editor có lời muốn nói:
Lâu rồi mình không quay về chuyện chữ, viết lách cũng không giỏi, văn phong có thể sẽ không mượt, không truyền tải được hết tinh thần của tác phẩm gốc. Nhưng trên tinh thần mong muốn một tác phẩm hay có được sự công nhận mà nó nên có, mình đã quyết định sẽ bắt tay vào làm.
Còn sơ lược về tác phẩm này, mình nghĩ nó cơ bản đáp ứng được kì vọng của mình về bối cảnh giới giải trí (cụ thể là hậu trường). Cách tác giả viết về những giằng xé và bi kịch của người làm nghệ thuật rất xuất sắc. Xuất sắc hơn nữa là phát triển nhân vật và tuyến tình cảm của hai nhân vật chính, khiến người đọc thực sự có cảm giác thế nào là “yêu”.
Truyện có tag gương vỡ lại lành, nhưng không phải kiểu tan vỡ vì hiểu lầm máu chó, thậm chí theo một cách nào đó còn là chia tay trong hoà bình. Đây là tình yêu của người trưởng thành mà mình mong đợi.
Ngoài ra nói thêm là mình không quá kiêng kỵ trong sử dụng từ ngữ, miễn là nó thể hiện được bản gốc và phù hợp với ngữ cảnh nên một số từ ngữ có thể sẽ gây sốc hoặc khó chịu.
Nói chung, tốt xấu thế nào, mình cũng hi vọng sẽ đưa được đạo diễn Đường Quyết và nghệ sĩ violin Sở Túc đến với mọi người.

Mục lục
Chương 1 – 20
- Chương 01: Đừng đến
- Chương 02: Lật tẩy
- Chương 03: Thang máy
- Chương 04: Hiếm có
- Chương 05: Heo
- Chương 06: Nhiệt liệt
- Chương 07: Phỏng vấn
- Chương 08: Trâu bò
- Chương 09: Lưu tâm
- Chương 10: Cầu vồng
- Chương 11: Gió hồ
- Chương 12: Hình mẫu lý tưởng
- Chương 13: Cưới trước yêu sau
- Chương 14: Thông báo
- Chương 15: Tín hiệu
- Chương 16: Hững hờ
- Chương 17: Im ắng
- Chương 18: Ảnh tàn
- Chương 19: Tên
- Chương 20: Đèn giao thông
Chương 21 – 40
- Chương 21: Bạn học này
- Chương 22: Hoa trong lá
- Chương 23: Máy xúc
- Chương 24: Cảm ơn ông chủ
- Chương 25: Phát súng cuối cùng
- Chương 26: Thăm dò
- Chương 27: Ai
- Chương 28: Biên giới
- Chương 29: Bức ảnh
- Chương 30: Cùng học một trường
- Chương 31: Không được dắt tay
- Chương 32: Không liên quan
- Chương 33: Cô ấy chưa tỉnh
- Chương 34: Chuyện gì vậy
- Chương 35: Vô cùng sống động
- Chương 36: Nhảy bungee
- Chương 37: Hiệu ứng cầu treo
- Chương 38: Họ hận
- Chương 39: Mục tiêu xuất hiện
- Chương 40: Khẩu hiệu
Chương 41 – 60
- Chương 41: Diệt khẩu
- Chương 42: Không biết ai đang nhảy múa
- Chương 43: Bạn bè bình thường
- Chương 44: Tình yêu, giống như một cái cây
- Chương 45: Không cần nói
- Chương 46: Bóng lưng
- Chương 47: Em mời chị
- Chương 48: Từ biệt
- Chương 49: Hô hấp
- Chương 50: Năm phút
- Chương 51: Tỉnh lại
- Chương 52: Ngày mai sẽ tốt hơn
- Chương 53: Dê xồm, phế vật, đồ ngu
- Chương 54: Không có ai quan tâm
- Chương 55: Em rất tốt
- Chương 56: Chị ở đây
- Chương 57: Làm thế giới tràn ngập tình yêu
- Chương 58: ‘Tôi vỡ một chiếc răng rồi’
- Chương 59: Vừa mở cửa
- Chương 60: Thiên Địa Bất Dung
Chương 61 – 80
- Chương 61: Viên đạn ma thuật
- Chương 62: Hồi quang phản chiếu
- Chương 63: Ngày mai
- Chương 64: Giết sạch tất cả mọi người
- Chương 65: Yêu, đến đường cùng
- Chương 66: Mở cửa lần thứ hai
- Chương 67: Đi chết đi
- Chương 68: Lá rụng
- Chương 69: Mở cửa lần thứ ba
- Chương 70: Đăng nhập
- Chương 71: Xin hãy nhận đòn chí mạng này
- Chương 72: Yêu nhau hận sớm
- Chương 73: Ngóc đầu trở lại
- Chương 74: Từ biệt mấy năm
- Chương 75: Tranh thủ
- Chương 76: Giải
- Chương 77: Bài chỉ dẫn
- Chương 78: Bình an
- Chương 79: Không quen biết
- Chương 80: Giải quyết việc chung
Chương 81 – 105
- Chương 81: Na Uy Ngưu Hà
- Chương 82: Bốn bề là địch
- Chương 83: Hoa rơi nước chảy
- Chương 84: Nhớ kỹ
- Chương 85: Năm thứ tám
- Chương 86: Quanh đi quẩn lại
- Chương 87: Nếu không thì sao
- Chương 88: Tiểu Đường phi đao
- Chương 89: Chị muốn
- Chương 90: Cho chị một viên đường
- Chương 91: Trở về quá khứ
- Chương 92: Nửa đường
- Chương 93: Tiệc toàn bồ câu
- Chương 94: Lùi một bước
- Chương 95: Họ lại hận
- Chương 96: Có người mắng cô
- Chương 97: Thật trâu bò
- Chương 98: Out nét
- Chương 99: Trời biết
- Chương 100: Vĩnh viễn ở bên nhau
- Chương 101: Tai nghe
- Chương 102: Ba lần chất vấn đạo diễn Đường
- Chương 103: Tấm ảnh cuối cùng
- Chương 104: Trạm chia tay
- Chương 105: Lá sinh, lá rụng (Hết chính văn)


Leave a Reply